Nhớ mẹ

TÁC GIẢ: HOÀNG SONG VIỆT

NHẠC 

Trở về làng quê, bao tháng năm xa xôi cách biệt 

Trên từng lối mòn, hàng tre xưa nay đã già nua 

Tìm lại mẹ yêu nơi làng quê , 

Tháng năm mong chờ, bóng người con

Đã lâu lắm rồi, không về thăm mẹ già nơi chốn quê 

……….

Ngược dòng thời gian, bao dấu yêu xa xưa trở về

Nhớ hoài năm nào, mẹ gian nan dải nắng dầm mưa 

Nhọc nhằn chăm lo cho đàn con , 

Miếng ăn giấc ngũ đêm từng đêm… 

Những khi gió về bên nhà tranh nghèo, ấm êm ..tình thương.

Mưa lạnh cứ giăng giăng trên lối về quê mẹ, gió thổi liu xiu gởi sầu trên cây lá hàng phi lao lã ngọn ở ven …

VỌNG CỔ

1/-  …..đường. Đâu đó bổng vọng vang những hồi trống tan trường, Cây Điệp già nua còn ghi hình bóng mẹ, chờ đón con về tầm tả dưới cơn mưa. Manh áo tơi dành che chở cho con, mặc gió mưa thắm lạnh cả vai gầy. Lối nhỏ bùn lầy mẹ cỏng con qua , đường hảy còn xa cơn mưa dầm chưa dứt .

LÝ CON SÁO

Đêm qua đêm, mẹ thức chong đèn thâu đêm 

Vá từng mãnh áo sờn vai ..để mai cấy lúa trên đồng ..

Trông mưa trông gió lạnh lùng

Đời mẹ nghèo nợ duyên lẽ loi ..

Nhưng tình thương như sóng xô ngoài khơi 

Và nụ cười vẫn tươi trên khóe môi 

Như suối trong veo, mát tâm hồn tôi..

2 /-  Rồi tháng năm chất chồng đôi vai mẹ để cho con thơ khôn lớn nên người . Tóc mẹ giờ đây pha sắc mây trời . Mái tranh nghèo già nua theo tuổi mẹ mà gánh nặng cuộc đời cứ lớn mãi theo con. Lưng mẹ đã còng nụ cười mẹ vẫn tươi, tóc mẹ đã bạc ước mơ còn xanh lắm.Mẹ ước mong sao con thành nhân chi mỹ dù mấy nhọc nhăn, mẹ củng thấy mừng vui 

NHẠC

Hỏi từng bờ đê, gió hiu hiu mẹ tôi đâu rồi ?

Mái tranh im lìm, nhìn hàng cây ngơ ngác buồn hiu

Mẹ hiền yêu ơi , suốt đời con, mãi luôn khắc ghi ơn mẹ cha ..

Mãi không xóa nhòa tháng năm êm đềm ..sống bên mẹ hiền. 

5 / - Rời tổ ấm chim bay để cội cây xưa ngậm ngùi trong thương nhớ. Nhà quạnh hiu đêm dài thêm vắng lạnh ngọn đèn chong khi tỏ khi mờ . Vò vỏ cô đơn tựa cửa mong chờ . Cây bàng trước sân đã mấy mùa thay lá, cây mận sau hè, đã mấy lượt đơm bông. Mà chưa một lần con ghé bước về thăm, mẹ chỉ sợ chỉ lo chớ không hờn không trách. Sợ đường đời có quá nhiều gai góc, lo chốn trời xa ai chăm sóc con khờ.  ( 8 nhịp cuối câu 6 ) 

Con đường xưa mẹ đón buổi tan trường , trời cuối hạ mưa buồn không dứt hạt, Còn đâu tiếng mẹ ru hời. con mất mẹ rồi thương biết mấy mẹ ơi ! 

DỨT