Đò Trăng

TAC GIẢ : Lê Duy Hạnh

THƠ

Đò trăng nhẹ lướt sông trăng

Bên trời bên đất sương giăng đôi bờ

Đò trăng trôi xuôi dòng sông sương mờ ảo có chú cuội chị hằng ngủ quên trong huyền thoại, chuyện kể vầng trăng tuổi ấu thơ ở chốn quê …

VỌNG CỔ 

CÂU 1 / - …nghèo. Đêm cao nguyên nhớ mẹ, con lại nhớ một mái chèo. Mẹ chèo đò đưa ba lần cuối rồi không bao giờ còn gặp lai nhau. 

Đò trăng lơ lững tầng cao, 

Đưa con về với ngọt ngào lời ru . 

Giấc mơ vời vợi đêm thu ..

Ôi ! Vầng trăng củ năm nào, nhưng mẹ còn đâu nửa

PHI VÂN ĐIỆP KHÚC

Nhớ nơi quê nghèo bao ngày tháng,

Mãi thương con đò, trôi dòng nước

Bến sông năm nào, vẫn còn in, bóng mẹ dưới trăng

Vẫn còn nghe câu chuyện của trăng

CÂU 2 / - Đêm cao nguyên gió vờn bên song cửa mang sương trăng giăng giữa lối đi về. Hay bóng mẹ chèo đò trăng trong sóng dậy tư bề. Đợi chờ cha trăng thêm hình bóng mẹ, cùng hiện về nơi ngưởng cửa thời gian. Cửa nào đây hởi chú cuội chị hằng, thời gian không già nên mãi còn cổ tích.  Để đời mẹ lung linh trong truyền thuyết, để con được tìm về mải miết với thời gian. 

NAM AI

Mẹ hy…. sinh , trong vòng vây, của bọn giặc hung tàn 

Vào một đêm trăng , nơi bến sông buồn 

Thần thoại về trăng , con của mẹ vẫn mang theo, 

Từ đó đến bây giờ, .. thêm bóng hình của mẹ trong trăng

Bến đò ngày thơ cây đa chị Hằng chú Cuội 

Suốt cuộc trường chinh dong ruổi chẳng phai nhòa

Thời gian đi qua càng trong ngọc trắng ngà

Hình ảnh mẹ già chuyện kể về trăng./.

CÂU 5 / - Là cuộc đời tần tảo hy sinh của người mẹ anh hùng. Mẹ và trăng đã bao lần cùng con thức trắng đêm rừng. Đêm nay trên dòng sông sương mờ ảo, mẹ tìm về bến củ với đò trăng. 

Bến đợi bến chờ hoài niệm nhớ mong , đưa mẹ và trăng cùng đất trời hội ngộ. Mẹ về với con trong nghĩ suy trăn trở, sâu lắng trong con nổi nhớ một đời người.

THƠ

Đò trăng trôi vẫn cứ trôi. Sông sương nối đất nối trời vào đêm

Gió về trên bến cao nguyên, Mang theo kỹ nệm qua miển sông trăng

SONG CƯỚC

Xao xác tiếng gà, sương găng mời mịt ..

Vi vút thông reo ! Mở lối đi về ..một đời mãi mê

Gian khổ trải biết bao..trong bão tố ngập trời 

Lời cứ nghẹn lời, niềm thương nhớ không nguôi

CÂU 6 / - Nhớ đến mẹ con vơi dần nổi khổ, từ trong giông tố chợt thấy bình yên, Đêm cao nguyên khí thiêng hội tụ, tỉnh trong mê ngủ mẹ con bổng lại trùng phùng.

Con đó xưa trong chuyến đò trăng

Bền đò xưa trong bến bờ trời đất. 

Mẹ vẫn còn đây hay về trong cỏi nhớ

Huyền thoại mãi lưu truyền có một chuyến đò trăng./.