Cổ tích đợi chờ

Tác giả: LÊ DUY HẠNH

THƠ

Tàu rời sân ga, đưa anh đi miền xa 

Hoàng hôn ngập ngừng buông xuống 

Đường truông ngàn dặm, chiếc bóng đơn côi. 

---------------------------

Chiếc bóng đơn côi đường truông ngàn dặm sương bụi giăng giăng theo từng cơn gió thoãng, còn lại mình em một mảnh trăng….

VỌNG CỔ

Câu 1/- … gầy. Trăng khuyết cô đơn chờ đợi trăng đầy. Tàu đã đi vào khoảng không hun hút. Sao tiếng còi còn thắt thỏm vọng về em

Lặng trông trời, trời chuyển vào đêm, em nhìn trăng để nối lại đất trời. Sân ga vắng lặng người, em chợt nhận ra, bên mình còn chiếc bóng

LÝ TRĂNG SOI

Đâu vầng trăng ? Soi sáng đêm rằm ?

Ngở ngàng trăng suông lẽ loi âm thầm

Trăng ngàn năm ru  giấc miên trầm…!  ..

CÂU 2 / - Đường tàu song song gặp nhau nơi vô định, nên người ra đi đi mãi không về. Mỗi lần hoàng hôn buông, vách mỏng phên thưa lộng gió tư bề.. Người con gái nơi quê nhà mòn mỏi, nghe tiếng còi tàu mà đếm tuổi xuân qua. Chuyện ngày nào đã hóa chuyện ngày xưa. Kỷ niệm tiễn đưa, sân ga buồn heo hút. Mảnh trăng gầy vẫn treo chờ hạnh phúc, có bao giờ anh hỏi chuyện cùng trăng ?

LÝ MỸ TRÀ  

Đất nước chiến tranh, khắc khoải âm vang .  

Không tiếng còi tàu

Những con tàu xưa..về sân ga …nay đã đi xa 

Không bóng người ! Ôi vắng lặng…một mình một bóng

Quá khứ xa rồi, nhớ ngập lòng ..chiều sân ga.

CÂU 15 / - Từ giả quê nhà em cất bước đường xa đi tìm anh nơi cùng trời cuối đất. Đi theo em là vầng trăng đầy rồi khuyết mà bóng hình anh biền biệt ở phương nào. Vang vọng hồn em còn mãi tiếng còi tàu. Sân ga xưa sương bụi mờ mong đợi, không dấu chân người, chỉ còn vết đạn bom. Em mãi đi như chuyện cổ tích xưa, tìm lại tình yêu ngây thơ thời con gái. Đâu biết tóc mình gió chan sương trải, theo bước thời gian  tóc đã phai màu.

PHI VÂN ĐIỆP KHÚC 

Bốn ….bốn phương  thanh bình, trở về quê xưa. 

Bổng em lặng người …bên đồi sương vắng 

Dáng anh trong chiều, đang chờ ai ..

Đang đợi đang ngóng ai…. 

Như ngàn năm …câu chuyện cổ tích xưa !

Câu 16 / - .  Trời bất chợt đổ mưa hay mắt lệ nhòa, cách trở sơn hà nẻo  về kín lối. Hoàng hôn đã buông mình vào bóng tối, trăng vẫn gầy như lúc tiễn đưa nhau. Anh về đây sao thiếu bóng con tàu, không có tiếng còi cả đời em theo đuổi. Em đứng lặng nhìn chân không bước nổi, có phải thật là anh trong dịu vợi đã quay về ! 

Anh đứng đó anh ở đây , chờ hết qua đêm mà không dám nhìn tạn mặt. Hạnh phúc mong manh chợt còn chợt mất.  đêm lạnh ga buồn, tóc trắng trời sương ./.

DỨT